Bài thơ Đoàn thuyền đánh cá là một trong những bài thơ tiêu biểu của Huy Cận, để lại ấn tượng sâu đậm bởi bức tranh thiên nhiên biển cả vừa rộng lớn, rực rỡ vừa giàu chất thơ. Trong tác phẩm, hình ảnh những con người lao động ra khơi giữa trời biển bao la hiện lên mạnh mẽ, khỏe khoắn và đầy niềm vui sống. Không chỉ khắc họa vẻ đẹp của biển đêm, bài thơ còn cất lên khúc ca ca ngợi lao động, ca ngợi tinh thần làm chủ thiên nhiên và niềm tin phơi phới vào cuộc sống mới. Với âm điệu hào hùng, hình ảnh thơ giàu sức gợi và cảm hứng lãng mạn đặc sắc, tác phẩm đã làm nổi bật vẻ đẹp của con người Việt Nam trong công cuộc dựng xây quê hương.
Mặt trời xuống biển như hòn lửa,
Sóng đã cài then, đêm sập cửa.
Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,
Câu hát căng buồm cùng gió khơi.
Hát rằng: cá bạc biển Đông lặng,
Cá thu biển Đông như đoàn thoi
Đêm ngày dệt biển muôn luồng sáng.
Đến dệt lưới ta, đoàn cá ơi!
Thuyền ta lái gió với buồm trăng
Lướt giữa mây cao với biển bằng,
Ra đậu dặm xa dò bụng biển,
Dàn đan thế trận lưới vây giăng.
Cá nhụ cá chim cùng cá đé,
Cá song lấp lánh đuốc đen hồng,
Cái đuôi em quẫy trăng vàng choé.
Đêm thở: sao lùa nước Hạ Long.
Ta hát bài ca gọi cá vào,
Gõ thuyền đã có nhịp trăng cao.
Biển cho ta cá như lòng mẹ
Nuôi lớn đời ta tự buổi nào.
Sao mờ, kéo lưới kịp trời sáng
Ta kéo xoăn tay chùm cá nặng.
Vảy bạc đuôi vàng loé rạng đông,
Lưới xếp buồm lên đón nắng hồng.
Câu hát căng buồm với gió khơi,
Đoàn thuyền chạy đua cùng mặt trời.
Mặt trời đội biển nhô màu mới,
Mắt cá huy hoàng muôn dặm phơi.
Xem chi tiết: Phân Tích Bài Thơ Đoàn Thuyền Đánh Cá


Pingback: Phân Tích Bài Thơ Đoàn Thuyền Đánh Cá – Khúc Tráng Ca Về Biển Và Người Lao Động