Bài thơ “Tiếng sáo Thiên Thai” của Thế Lữ đưa người đọc bước vào một thế giới mơ hồ, huyền diệu và đầy sức mê hoặc. Không chỉ gợi ra không gian thơ mộng như cõi tiên, tác phẩm còn làm nổi bật tiếng gọi của cái đẹp, của giấc mơ và của một tâm hồn luôn muốn vượt khỏi giới hạn chật hẹp của đời thường. Qua âm thanh tiếng sáo ngân vang, Thế Lữ đã mở ra một miền cảm xúc vừa bay bổng, vừa sâu lắng, nơi con người được sống trọn vẹn với khát vọng hướng tới sự thanh cao và tự do tinh thần. Chính vì vậy, bài thơ Tiếng Sáo Thiên Thai không chỉ hấp dẫn ở chất nhạc, chất họa và vẻ đẹp lãng mạn đặc trưng, mà còn để lại dư âm bền lâu về một thế giới nghệ thuật đẹp, trong và đầy cuốn hút.
Nguyên văn bài thơ Tiếng Sáo Thiên Thai
Ánh xuân lướt cỏ xuân tươi,
Bên rừng thổi sáo một hai Kim Đồng.
Tiếng đưa hiu hắt bên lòng,
Buồn ơi! Xa vắng, mênh mông là buồn…
Tiên Nga tóc xoã bên nguồn.
Hàng tùng rủ rỉ trên cồn đìu hiu;
Mây hồng ngừng lại sau đèo,
Mình cây nắng nhuộm, bóng chiều không đi.
Trời cao, xanh ngắt. – Ô kìa
Hai con hạc trắng bay về Bồng Lai.
Theo chim, tiếng sáo lên khơi,
Lại theo giòng suối bên người Tiên Nga.
Khi cao, vút tận mây mờ,
Khi gần, vắt vẻo bên bờ cây xanh,
Êm như lọt tiếng tơ tình,
Đẹp như Ngọc Nữ uốn mình trong không.
Thiên Thai thoảng gió mơ mòng,
Ngọc Chân buồn tưởng tiếng lòng xa bay…

