Thơ Tặng Người Xa Xứ Của Nguyễn Duy

Thơ Tặng Người Xa Xứ Của Nguyễn Duy

Bài thơ “Thơ tặng người xa xứ” của Nguyễn Duy chạm đến người đọc bằng giọng điệu chân thành, đằm sâu và đầy thương mến. Không chỉ là những câu thơ dành cho người sống xa quê, tác phẩm còn gợi lên cả một miền ký ức về quê hương, tiếng nói, phong tục và những điều bình dị đã nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người từ thuở nhỏ. Trong khoảng cách địa lý và sự đổi thay của đời sống, quê hương hiện lên không chỉ như một nơi để nhớ mà còn như một phần căn cốt không thể tách rời của mỗi người. Bởi vậy, thơ Tặng Người Xa Xứ mang vẻ đẹp của sự đồng cảm, của tình quê bền chặt và của lời nhắc nhở dịu dàng rằng dù đi đâu, con người vẫn luôn cần giữ gìn mạch nguồn yêu thương đã làm nên chính mình.

Nguyên văn bài thơ

Xa hun hút một con đường
bạn bè lận đận tận phương trời nào
Quê nhà ở phía ngôi sao
qua sông mượn khúc ca dao làm cầu
Một thời xa vắng chia nhau
nhớ thương vương lại đằng sau còn dài
Một thời xa vắng chia hai
dấu chân mãi mãi chụm ngoài bờ đê
Cũng từ độ ấy xa quê
hương bồ kết cứ đi về đêm đêm
Cũng từ độ ấy xa em
môi em thắm cứ tươi nguyên một đời
Có gì lạ quá đi thôi
khi gần thì mất… xa xôi lại còn…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *