Bài Thơ Ánh Trăng Của Nguyễn Duy

Bài Thơ Ánh Trăng Của Nguyễn Duy

Bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy là một tác phẩm giàu chiều sâu cảm xúc và suy ngẫm, để lại trong lòng người đọc nhiều dư âm lắng đọng. Qua hình ảnh vầng trăng quen thuộc, gần gũi, nhà thơ không chỉ gợi lại những năm tháng gắn bó giữa con người với thiên nhiên, với quá khứ nghĩa tình, mà còn khơi lên bài học sống đẹp về sự thủy chung và lòng biết ơn. Trong nhịp sống hiện đại, khi con người dễ vô tình lãng quên những gì từng gắn bó thân thiết, ánh trăng hiện lên như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà nghiêm khắc, giúp mỗi người soi lại chính mình. Chính sự giản dị trong ngôn từ cùng chiều sâu trong ý nghĩa đã làm cho bài thơ ánh trăng trở thành một tiếng nói đẹp về nhân cách và tình người.

Nguyên văn bài thơ Ánh trăng

Hồi nhỏ sống với đồng
với sông rồi với bể
hồi chiến tranh ở rừng
vầng trăng thành tri kỷ
Trần trụi với thiên nhiên
hồn nhiên như cây cỏ
ngỡ không bao giờ quên
cái vầng trăng tình nghĩa
Từ hồi về thành phố
quen ánh điện cửa gương
vầng trăng đi qua ngõ
như người dưng qua đường
Thình lình đèn điện tắt
phòng buyn-đinh tối om
vội bật tung cửa sổ
đột ngột vầng trăng tròn
Ngửa mặt lên nhìn mặt
có cái gì rưng rưng
như là đồng là bể
như là sông là rừng
Trăng cứ tròn vành vạnh
kể chi người vô tình
ánh trăng im phăng phắc
đủ cho ta giật mình

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *