Bài Thơ Xuân Của Chế Lan Viên

Bài Thơ Xuân Của Chế Lan Viên

Bài thơ “Xuân” của Chế Lan Viên gợi mở trong lòng người đọc nhiều rung cảm đẹp về thiên nhiên, thời gian và sự sống. Không chỉ đơn thuần tái hiện vẻ tươi non của đất trời khi mùa xuân trở lại, tác phẩm còn đưa người đọc chạm tới những suy ngẫm sâu hơn về niềm tin, sự hồi sinh và khát vọng sống ý nghĩa. Qua giọng thơ giàu cảm xúc và hình ảnh giàu sức gợi, Chế Lan Viên đã làm cho mùa xuân hiện lên không chỉ như một khoảnh khắc của đất trời mà còn là biểu tượng của sự đổi mới trong tâm hồn con người. Chính điều đó khiến bài thơ xuân để lại dư âm nhẹ nhàng mà thấm thía, mở ra một cảm nhận đẹp về cuộc đời, về hy vọng và về sức sống không ngừng vươn dậy.

Tôi có chờ đâu, có đợi đâu
Đem chi xuân lại gợi thêm sầu?
– Với tôi, tất cả như vô nghĩa
Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!
Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?
Với của hoa tươi, muôn cánh rã
Về đây, đem chắn nẻo xuân sang!
Ai biết hồn tôi say mộng ảo
Ý thu góp lại cản tình xuân?
Có một người nghèo không biết Tết
Mang lì chiếc áo độ thu tàn!
Có đứa trẻ thơ không biết khóc
Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran!
Chao ôi! Mong nhớ! Ôi mong nhớ!
Một cánh chim thu lạc cuối ngàn

1 bình luận về “Bài Thơ Xuân Của Chế Lan Viên

  1. Pingback: Phân tích bài thơ Xuân của Chế Lan Viên: Khi mùa xuân không gọi niềm vui mà khơi dậy một nỗi sầu sâu thẳm

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *